Thứ Tư, 26 tháng 5, 2010

NGÀY HÔM QUA - TẶNG KHỐI 12 (09-10)

“Thời gian trôi qua mau chỉ còn lại những kỉ niệm, kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô. Bạn bè mến thương ơi sẽ còn nhớ những lúc giận hờn, để rồi mai chia xa lòng chợt dâng niềm thiết tha, nhớ bạn bè nhớ mái trường xưa... ”
Và giờ đây tất cả đã trở thành kỉ niệm, kỉ niệm của NGÀY HÔM QUA.

- Hôm qua …con đã ghét thầy khi thầy cho con điểm kém vì con không học bài… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại con ngủ quên thôi mà.
- Hôm qua …con đã đánh nhau với một đứa bạn vì nó dám nói xấu con… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại nó không chịu nhịn con trước đấy thôi.
- Hôm qua …con đã khóc khi bị thầy cốc đầu vì không mang máy tính… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại vội quá nên con đã quên bỏ nó vào cặp.
- Hôm qua …con đã đi trễ lần thứ 8… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại cái đồng hồ báo thức nó không làm con tỉnh giấc ấy chứ.
- Hôm qua …con đã quay bài trong giờ kiểm tra… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại các môn khác nhiều bài quá.
- Hôm qua …con đã lớn tiếng với cô vì cô trách con trước lớp… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại lúc sáng nhỏ bạn làm con bực mình.
- Hôm qua …con đã trốn suốt một tiết học ngồi bên dãy F vì không muốn học… nhưng có phải con muốn vậy đâu, tại bố mẹ làm con buồn.
- Hôm qua …con đã…

Nhưng hôm nay…
Con đã cố gắng thức dậy đúng giờ
Con làm mọi thứ một cách nhanh nhất mình có thể
Con mặc bộ đồng phục quen thuộc của mình vào
Con đã cài cái băng-đô màu hồng nhỏ bạn tặng
Soi mình vào gương và tự hài lòng với bản thân
Con không quên bỏ cái máy tính trên bàn vào cặp
Đề cương sử, átlat địa lí, vỡ bài tập hoá…
Mọi thứ đã đầy đủ, con dắt xe ra đường
Và …
… con đã lặng người đi vì chợt phát hiện ra ngày hôm nay thật lạ
Hôm nay không phải là ngày hôm qua.
Và… con đã không còn là một học sinh như NGÀY HÔM QUA nữa rồi!

Ôi, ngày mai của con sẽ ra sao đây?...

"...Đặt bàn tay lên môi, giữ chặt tiếng nấc nghẹn ngào, thời gian sao đi mau xin hãy ngừng trôi"

Hôm qua là kỉ niệm, ngày mai là ước mơ và hiện tại mới chính là cuộc sống thực của con. Con hãy sống hết mình cho hiện tại, hãy hướng về tương lai nơi đó có ước mơ của con có hoài bão 18 năm con ấp ủ, có những khoảng trời đẹp nơi đón nhận sự thành công mới của con. Nhưng hãy nhớ mỗi khi buồn con hãy tạm quên hiện tại, gác bỏ những nhọc nhằn ấy để quay về và đắm mình trong kỉ niệm của ngày hôm qua, nó sẽ làm con cảm thấy nhẹ nhàng hơn, nó sẽ tạo động lực để con có thể bước tiếp vững vàng hơn. Và ngày hôm qua của con sẽ vẫn còn nguyên vẹn ở đó. Trong kỉ niệm của mọi người, thầy hứa!

“…nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại.”

1 nhận xét:

  1. kỷ niệm! chỉ khi nào qua đi mình mới nhận ra hết giá trị của 2 tiếng kỷ niệm. Thời học sinh là khoảng thời gian đẹp nhất. Và nó sẽ càng lung linh hơn khi được học với những người thầy giàu tâm huyết như Thầy...

    Trả lờiXóa